[Fanfic] Memory Eater

Tittle: Memory Eater
Author: Bordeaux
Disclaimer: Shim Changmin, Jung Yunho và Kim Jaejoong  có quyền tự chủ.
Rating: T
Pairing: Non Couple.
Category: Fluff, một chút Horror (này là chỉ đề phòng thôi, chứ hông phải vậy đâu :D)
Summary: 

Tôi được nuôi lớn, bằng sự đau đớn của nhớ nhung.

 

 

 

Memory Eater

 

 

 

1.

Tôi được nuôi lớn, bằng sự đau đớn của nhớ nhung.

Từ lúc mẹ sinh ra tôi, tôi đã biết mình sẽ lớn lên nhờ vào nó. Tôi thấy mình lớn lên từng ngày, thật chậm, thật chậm, nhưng đôi khi lại tăng trưởng thật nhiều chỉ sau một đêm. Trong những đêm như thế, tôi nhìn thấy mẹ ôm hình cha và khóc. Ông ấy đã đi xa từ lúc tôi chưa thành người.

“Mẹ nhớ ông ấy nhiều lắm, vì thế, con hãy mau mau lớn lên đi.”

Đến giờ tôi vẫn nhớ những lời thì thầm của bà, hơi thở thấm đẫm nước mắt của bà, và cả những giọt mặn chát thỉnh thoảng rơi xuống môi tôi.

Khi tôi biết nói. Mẹ bắt đầu khóc nhiều hơn.

Khi tôi biết đi. Đôi mắt mẹ hầu như chẳng còn lại gì ngoài hai dòng nước chẳng còn lấy một chút vị mặn nào.

Tôi đã lớn lên mà không cần cố gắng nhiều như những đứa trẻ khác. Sân chơi, trường học, bầu trời và những chú chim nho nhỏ thỉnh thoảng sà xuống mổ thóc nơi lòng bàn tay loài người, những nụ cười của cha mẹ và bạn bè, sự hiện diện đầy màu sắc của đồ chơi. Chúng cần phải sống trong sự bao bọc đó. Tôi chẳng cần đến sự hiện diện hiển nhiên kia, vì tôi đã có sự nhớ thương của mẹ làm món ăn, tri thức, và cũng là thứ để chơi đùa.

Rất nhiều người nói với mẹ tôi, rằng bà đang nuôi con mình bằng nước mắt.

2.

Tôi được nuôi lớn, bằng sự đau đớn của nhớ nhung.

Mẹ mất vào năm tôi mười bốn tuổi, trong một ngày trời xám ngắt. Tôi còn nhớ đôi tay lạnh ngắt của bà chạm trên da mình. Đôi mắt, đã hoàn toàn không nhìn thấy được gì nữa.

“Mẹ xin lỗi con…mẹ chỉ có thể bước đến lúc này…”

Bà thì thầm run rẩy. Dù chẳng còn giọt lệ nào, giọng nói của bà vẫn cứ như đang khóc.

Tôi im lặng nhìn sức sống của bà bị rút đi. Sau đó, trong đám tang của bà, tôi im lặng rơi nước mắt. Thật ra, tôi khóc vì lo lắng cho bản thân mình. Tôi sợ, rằng mình không thể nào lớn lên được nữa.

Sẽ chẳng ai có thể mang đến cho tôi nguồn thức ăn như bà.

Vào lúc ấy, một đôi tay ôm chặt lấy tôi. Mái đầu anh ta bù xù đáng thương, áo sơ mi đen thấm đẫm mùi thuốc, giọng nói khàn đặc vì đàm và nước mắt. Anh ta tên là Jung Yunho. Tình cờ thay, trong đám tang của mẹ, tôi tìm thấy anh trai một nửa của mình.

3.

Tôi được nuôi lớn, bằng sự đau đớn của nhớ nhung.

Hóa ra khi không có mẹ thì tôi vẫn cứ lớn. Thật may, Yunho hyung đang hoài nhớ một người nào đó ở rất xa. Nhưng cảm tình của anh ấy rất khác với mẹ tôi. Anh không khóc. Mỗi ngày, anh chỉ lẳng lặng đốt thuốc nhìn ra cửa sổ, thi thoảng đi ra ngoài mua rượu về tưới vào chiếc chậu đựng đất trống rỗng.

“Anh đang gieo một hạt giống hoài niệm.”

Yunho hyung đáp lời tôi trong cơn say. Thật ra, anh ấy lúc nào cũng ở trạng thái say; say rượu, say thuốc lá, và say cả khi không nạp thêm bất kỳ chất nào vào người.

Tấm chăn của tôi chính là thứ duy nhất trong cả căn hộ không ám mùi khói thuốc.

Tôi lớn nhanh. Rất nhanh trong mùa mưa đầu tiên sau khi tôi ở cùng Yunho hyung. Mỗi ngày mỗi đêm, xương cốt và cơ bắp của tôi đau không ngừng, chúng giống như đang bước vào quá trình lột xác của loài rắn. Mọi bộ phận của cơ thể đều mạnh mẽ phá đi những rào cản của da thịt. Tôi chẳng thể nhấc nổi cơ thể mình lên dù chỉ là một centimet nào.

Yunho hyung đốt rất nhiều thuốc lá. Chúng không chỉ nằm trong miệng anh mà còn nằm ở bất kỳ nơi nào mà đầu thuốc có thể gác được. Thứ mùi khét đầy mê hoặc khiến  đau đớn trong cơ thể tôi dịu bớt một phần, nhưng không phải là tất cả. Khi cơn mưa dần chuyển thành bão lớn, từng khớp xương của tôi cũng giống như thanh gỗ trong cuồng phong. Vào lúc cơn đau dân đến mức đỉnh điểm, Yunho hyung phát hiện, tôi đã rứt mất một mảng thịt trên cánh tay mình.

Thì ra tấm chăn của tôi không phải không ám mùi thuốc của anh, mà vì nó đã bị mùi máu của tôi nuốt chửng.

4.

 

Sau cơn bão đó. Tôi vẫn cần sự nhớ nhung làm thức ăn, nhưng không nghiêm trọng như trước.

Yunho hyung vẫn hoài niệm, chậu đất kia đã bị cơn bão đánh nát trong đêm, anh cũng chẳng buồn thay một cái khác. Những lần sau này, Yunho hyung toàn trực tiếp đổ rượu vào mồm, của anh, hoặc của tôi.

“Changmin. Em không bao giờ say?”

Tôi nhận ra tầm nhìn mờ mịt của Yunho đang xuyên qua mình, qua khỏi cửa sổ lớn đang mở toan hứng gió, có lẽ…còn qua khỏi cả bầu trời phía sau, bay đến nơi hoài niệm nào đó trong trí nhớ.

Tôi lắc đầu đáp lại.

Làm sao tôi nói cho anh biết được rằng mình đang được “cho ăn” trong cơn say của anh?

“Những hình ảnh của cậu ấy…giờ đã không còn quá rõ ràng như trước kia. Changmin, anh thật may mắn khi tìm thấy em.”

Có lẽ, đã đến lúc mà chỉ say thôi thì không đủ áp đi nổi nhớ mong.

Thật khẽ, tôi chạm vào bàn tay của Yunho hyung. Lén lút hút thêm một ít đau đớn từ bên trong tâm khảm anh. Những thớ cơ bị căn ra vì đón nhận luồng năng lượng lớn khủng khiếp từ trái tim của người đàn ông này.

Đường viền gương mặt, sóng mũi, bờ môi, đôi mắt, làm da, cả nét của những sợi mi dài. Nét cười, giọng nói, và cả nước mắt.

Từng chút…từng chút…tôi rút đi những hoài niệm của anh. Nuốt đi đau đớn của anh.

Tôi muốn nuốt hết mọi thứ gây nên sự đau đớn cho người đàn ông này.

Sau đó, anh ấy khép lại đôi mắt đờ đẫn, tôi cảm nhận sức nặng khi cơ thể anh dựa hẳn vào vai mình, và một cơn thở hắt đầy miễn cưỡng.

Ngày hôm đó. Yunho hyung chết.

5.

 

Sau đám tang của Yunho hyung. Tôi ngừng trưởng thành. Có lẽ vì chẳng ai xung quanh có loại “thức ăn” mà tôi muốn. Tôi vùi mình trong căn hộ khan mùi thuốc kia, cố sức vơ vét thứ hương vị còn sót lại của anh. Những nhớ nhung đã bị tôi ăn sạch trước đây trở thành một loại ám ảnh, tôi thèm được ăn chúng, thèm được nhấm nháp chúng. Cơn đói cồn cào ràn lên theo từng phút giây mà ngay cả rượu cũng chẳng thể áp xuống.

Khi cơn co giật đầu tiên kéo đến. Tôi biết mình sắp chết rồi.

Và anh ta đến vào ngày thứ bốn mươi chín, mang theo thứ cảm tình giống như Yunho hyung trước đây.

“Em là Changmin?”

Tôi gật đầu đáp lại. Sau đó co rụt người vào tấm chăn sực mùi mồ hôi, khói thuốc và máu.

Đôi mắt đen huyền của anh ta ái ngại nhìn tôi. Một kiểu nhìn nhận thật chán ghét. Làm sao tôi có thể quên được người đàn ông này khi tôi đã tự tay rút đi những đường nét của anh ta từ trí nhớ của anh trai mình? Anh ta khiến cơn đói của tôi chồm lên kèm theo sự ghét bỏ oán hận.

Từ trong chăn, tôi nắm lấy bàn tay trắng nõn đó, mạnh mẽ truyền vào thứ dư vị sợ hãi mà mình đã lượm lặt từ Yunho hyung trước đây. Lập tức gương mặt hao gầy trở nên tái tê. Nước mắt cuồn cuộn chảy xuống thành hai dòng suốt nhỏ.

Tôi bắt đầu thưởng thức bữa ăn của mình. Thật ngon miệng, thật thỏa thuê.

Người đàn ông kia gục xuống, tiếng rên rỉ của anh ta thật lạ lùng, cơ thể co rút trong tuyệt vọng và hối hận. Bàn tay anh ta siết chặt cổ tay tôi, tôi nghe được tiếng cổ tay mình vỡ nát.

Nhưng chẳng còn quan trọng nữa, khi tôi đang thỏa mãn cơn đói của mình.

Tôi ăn…

Tôi ăn…

Ăn cho đến khi cơ thể kia chỉ còn là một bộ da bọc xương trống rỗng.

6.

 

Tôi được nuôi lớn, bằng sự đau đớn của nhớ nhung.

Thức ăn trên bàn tiệc của tôi đều phải chứa đựng đau đớn từ hoài niệm của loài người. Đó có thể là nuối tiếc, oán hận, hối hận, nước mắt, nụ cười, những cãi vã, những cái ôm, nhưng chiếc hôn, và cả những cuộc làm tình. Bất kỳ thứ gì mà con người có thể khắc vào đầu trong thời điểm họ đang yêu đều là mĩ vị của tôi.

Tôi sống thật tốt trong thành phố này, cạnh những bức tường vang tiếng khóc nhung nhớ người yêu của kẻ cô đơn. Tôi thưởng thức loại thứ ăn không hề xa xỉ kia, một cách thật từ tốn.

Từ sau khi trưởng thành thật sự. Tôi chẳng còn làm chết ai nữa.

Memory Eater – Người ăn nhớ nhung

Written by Bordeaux

14 comments

  1. ToT

    Bà à~ Sao mà nó… ảm đạm, tối thui tối hù vậy?

    Câu từ bà cũng hay như xưa mà? ‘___’, không như tui, giờ chán chả muốn nói vì chẳng viết được gì nữa ToT

    Bà ơi, tui khát Kimin đó~~~~

  2. A Gụ …. Changmin là Lord Loss à? À, Gụ có biết cái tên đó không? Đó là một con quái vật chuyên ăn những đau khổ của người khác, con mồi càng đau khổ thì hắn càng sung sướng. Chính vì như vậy nên không gian của fic làm em có cảm giác như một vũng bùn đất nhão sau cơn bão lớn, nâu đen và ai cũng khiếp sợ.

    Cám giác cứ như đang phải đối mặt với 1 con quái vật mang vẻ đẹp tà mị, hút lấy người khác và tiện thể hút luôn nỗi đau đớn của kẻ đó.

    Và văn phong trong fic này của Gụ, không còn lãng đãng nữa, mà là … ám ảnh nha. Rất ám ảnh đó, như kiểu một tia sét chói lòa trong đêm tối bão bùng mịt mù không ánh sáng đó, làm người ta khiếp sợ và ám ảnh. Ờ, fic này cho em cảm giác như vậy đó. Nhưng từ ngữ vẫn hay như xưa nha~~~~

  3. Ss ơi, ss có biết series The Holder không? Đọc cái này rõ là không có liên quan mà sao cứ nghĩ ra The Holder đó :)))))))

    Sao nhỉ? Cái fic này, và cái kết rất là lửng lơ =)) Kiểu bất thình lình “tôi” trở thành dracula :-S

    “Tôi được nuôi lớn, bằng sự đau đớn của nhớ nhung.” ~~~> Mèn, thích câu này kinh khủng :-S :-S

    Fic này thực ra không có tối, không xám hay mang màu sắc u ám (Vậy thì tại sao Flowers của em lại có cái màu tối tối rồi đốm sáng lập lòe dòm như đom đóm đêm đông thế? *lật bàn*) như một (vài) fic trước. Thực ra nó khá sáng, không kể cái theme vui tươi sắc hè này =))

    Có nhân vật nữ em rất thích trong Un Suicide và vẫn cứ nhớ mãi đoạn này của fic đó: “Vì cái đêm hai người họ nhảy cùng nhau anh đã thấy cái chết quấn quanh đôi chân thon của cô, như một thứ vải lụa màu xám tro thật nhạt làm cho những bước chân đã đẹp lại càng giống như tiên nữ hơn bao giờ hết. Giờ nghĩ lại, Yunho mới nhận ra rằng, thứ vải ấy không chỉ vương lên cơ thể của cô gái, mà còn của chàng trai. Changmin, em trai anh cũng đã mang thứ lụa của cái chết từ những ngày đó.”

    Trong fic này cũng như thế, thứ lụa của cái chết, nghe có vẻ rất sang trọng và xinh đẹp ấy đang cuốn quanh cả căn nhà này, đang lượn lờ quanh căn nhà, len lỏi từng góc trống nơi đây và lấp đầy khoảng không dưới mùi vị của khói thuốc. Nơi duy nhất không ám mùi thuốc là nơi xuất phát điểm của nó. Thực ra khi hút thuốc, người hút chẳng bao giờ biết nó nặng mùi được như người đứng cạnh😀 và mèn ơi, chẳng liên quan nhưng em muốn nói là em thích Malboro lắm ;A;

    Dưng nghĩ như này, vì Changmin chẳng thể giết ai nữa, vậy nên có để anh ta ăn đi những đau thương và ký ức của bản thân, có lẽ cũng là một điều hay ho. Bởi anh ta chỉ ăn những thứ đau lòng mà🙂

    ———————

    Giờ nhớ ra cái vụ Changmin chẳng lớn lên nữa. Cả ngoài đời và trong fic này, anh ta hình như cứ mãi dậm chân ở một khoảng thời gian nào đó *lảm nhảm*

    ———————

    .___________. Đọc cái này vô không còn bị down-mood như hồi Beverage hay End of Dreaming.

  4. đọc xong cái e bị đơ quá ss ạ TT^TT

    không biết diễn tả cảm xúc như thế nào cho đúng, duy có cái e ấn tượng nội dung fic lắm, câu chữ của ss vẫn ngon lành ss ợ ò_ó

    viết một cái MinJae ss ơi

    1. Để từ từ rồi sis suy nghĩ vụ MinJae nha~

      Cơ mà, nếu có viết thì cũng sẽ viết family hay gì đó thôi, chứ không xáp vô yêu đương được đâu.😀

  5. Truyện đọc khá ám ảnh nhưng tớ vẫn thấy hay lắm. :”>
    Đọc đi đọc hoài vẫn ấn tượng khúc anh ấy hút đi đau đớn của Yunho.

    Hôm qua tớ đọc cho đứa bạn nghe truyện này, nó sợ phát khiếp lên luôn.
    Đến hôm nay nó vẫn cấm tớ nhắc tới nội dung. =))

    Thích fic của bạn đã lâu, nay mới có dịp comment. ^ ^
    Mong bạn tiếp tục viết những fic hay như vầy nhé!

  6. Gụ, gụ ơi, gụ à! Cứ thế này đi nha gụ, để em cũng bị cái con chữ của gụ ăn mòn đến tận tim gan luôn đi thôi ~

  7. Cuối cùng s đã ra một cái mới! Vẫn là một cái ý tưởng chẳng ai nghĩ đến và bối cảnh thật ảm đạm, toàn mấy cái màu kinh dị.
    Nội dung thì không có gì để nói, vì mấy s phía trên com rất hay rồi.
    Về văn phong, em luôn coi s là bậc thầy.
    Trong fic này sử dụng lặp câu :”Tôi được nuôi lớn, bằng sự đau đớn của nhớ nhung” làm em nhớ đến Beverage của s với cụm “Lần đầu tiên….” – cái luôn làm em phởn khi nghĩ đến. ^.^
    Tuy nhiên,em không tìm thấy cảm xúc của em trước kia khi đọc 2 phần của Wuxing trở xuống, không hiểu sao nữa, thành ra câu lặp kia không hiệu quả với em như chính em nghĩ. Tất nhiên đó chỉ là cảm nhận của riêng em thôi, vì em có thiên vị >.< em đang đói Kimin đến chết đi sống lại. S tiếp tục viết Kimin nhé nhé nhé nhé!!!

  8. Thật ra thì chắc là comment này sẽ bị ăn gạch đá các kiểu từ fan của bạn.

    Bạn biết đó, vốn từ trước đến nay hầu như fic nào của bạn mình cũng thích vì nó rất hợp gu mình.

    Fic này, thật ra bạn có ý tưởng tốt, mình nghĩ phát triển nó một chút, hoặc đào tả sâu hơn sẽ rất hay. Fic này của bạn thật ra với mình không giống fic của Bordeaux. Nó giống với những mẩu truyện tranh kinh dị ngắn ngắn vài ba trang hơn (bạn có thể tham khảo trên vnsharing hay blogtruyen). Fic thì không kinh dị, nhưng mà cách bạn viết khiến mình có cảm giác đang đọc một loạt các loại super short horror manga.

    Ở phần 1 vẫn là fic của Bordeaux. Câu tóm tắt chính là fic của Bordeaux. Chuyển sang phần 2 vẫn có hơi hướm của Bordeaux, nhưng dần dần đi xuống dưới thì chất riêng của Bordeaux lại từ từ bay mất.

    Shim Changmin được tả khiến cho người đọc nghĩ rằng là một sinh vật kỳ dị. Là một quái vật. Nhưng đâu phải, mình thấy nó vẫn là một con người ngon lành. (Hay chỉ mình thấy thế???)

    Thật ra thì cũng không biết phải nói sao. Chỉ có thể nói là fic này mình không cảm nhận được không khí mình hay trông chờ mỗi khi đọc fic bạn. Bảo dở thì đương nhiên không phải, nhưng cứ cho là kỳ vọng của mình không đúng đi ah.

    Dù sao nó cũng rất dễ hiểu và tươi sáng. Không bị kinh dị như mình tưởng (hoặc như lời đồn của thiên hạ).

    Hay là nó không đủ dài để mình kịp mê nó? =))

    Cho mình hỏi là sau này cổ tay của bạn Min có lành lặn rồi chưa? Đau thế cơ mà…

    PS: và đúng là fic không được beta có khác. Bạn type tứ tung cả. =))

    PS 2: thật tốt vì bạn đã viết lại được. T_T Mình muốn viết quá!! T_T

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s