[Viết lại từ QT.] Thu Vũ Vi Lương 1-3

Thu Vũ Vi Lương

 

Tác giả: Bất Dạ

 

Viết lại từ QT những phân đoạn thích nhất: Hiển Minh

A/n: Tất cả những dòng sau đây đều không được xác nhận từ chính chủ. Mình chỉ viết lại nó thông qua sự hiểu và mò mẫm từ phần mềm QT và Google dịch. Vì là mò mẫm nên phần chính xác sẽ không nhiều. Và đây chỉ là những đoạn trích mình thích nhất trong từng chương . Không phải toàn bộ nội dung của chương đó. 

Chương 1: Khởi hành. 

Thái Hậu nhìn nhìn đám hành lý bị vứt bốn phía xung quanh Khưu Thiên “Mớ này là của cậu?”, một ba lô 65 lít to oành, một túi máy tính xách tay, một túi giấy nhỏ bên trong chứa món bánh ngọt ngàn tầng được mua từ hồi còn ở Đài Bắc.

 

“Ai da, cái này có vẻ là nặng nhất nè! Để tôi giúp cậu mang!” rất nhanh chóng, Thái Hậu cầm ngay cái túi giấy đựng bánh, sau đó bước nhanh đến cửa ra. “Đi thôi, chúng ta thuê xe về nhà.”

 

Khỉ! Khưu Thiên một bên mắng, một bên đeo ba lô, vội vội vàng vàng đuổi theo sau Thái Hậu. Cửa tự động mở ra, bầu trời Thành Đô vào tháng ba hướng thẳng vào anh, không khí vẫn rét lạnh như cũ, khiến anh phải vội vàng lôi áo khoác từ trong ba lô ra.

 

“Gấu trúc kìa~~~~!” Khưu Thiên chỉ đồng hồ có hình gấu trúc đang xoay vòng mà ré lên.

 

“Ờ, trên đường nhiều lắm.” Thái Hậu đáp bình tĩnh.

 

“…Gấu trúc chạy trên đường sao?”

 

“Phải.” Thái Hậu vẫn bình tĩnh như trước.

 

“…”

 

Chẳng bao lâu sau, Khưu Thiên liền biết câu trả lời của Thái Hậu luôn khác biệt đến cỡ nào, gấu trúc chạy đầy đường! Chúng ở trên taxi, ở trên những biển hiệu bên đường, thậm chí là ở trên mấy cái bản chắn đường làm bằng nhựa hình tam giác!

 

Bất quá…đây chẳng liên quan gì đến con gấu trúc trong truyền thuyết kia cả.

.

.

.

.

Chương 2: Thái Hậu. 

.

.

“Ah, thế là con trai hay con gái?”

 

Khưu Thiên bị câu nói này dọa đến mức mém té xuống ghế. “Sao lại hỏi vậy ah?” Hắn run rẩy gõ tin.

 

“Phải biết đối phương là nam hay nữ thì mới có thể thảo luận tiếp được chứ! Đã nói với cậu rồi, thế giới này khủng bố lắm! Nào dị tính, nào đồng tính, nào song tính cùng với một đống người phô trương này nọ mà chẳng biết được giới tính thật của mình. Cho nên cậu sẽ không thể cho rằng tất cả mọi người đều đi mến người khác phái được. Cậu, chỉ có thể quy hết mọi người trở thành “người” mà thôi, không được tự tiện quyết định khuynh hướng thích ai đó của người ta. Hiểu không anh bạn nhỏ?” 

.

.

.

“Cậu em, cậu biết không, nếu chúng ta thực thể hóa từ “Thích” thì nó sẽ giống như một bao rác vậy. Nếu cậu ta không thích cậu, mà cậu lại đi thông báo rằng cậu thích người ta, thế thì chẳng khác nào đem một bao rác quăng về phía cậu ta cả. Cậu sẽ khỏe, nhưng cậu ta thì không. Cậu có nghĩ đến hay không, bây giờ mọi người đang vào độ thi học kỳ. Nếu cậu ta không thích con trai mà lại bị một thằng khác thông báo cảm tình thì sẽ tạo đến ảnh hưởng như thế nào? Bằng ngược lại, cậu ta thích con trai, nhưng lại không thích cậu! Như vậy còn ảnh hưởng gì rơi xuống đầu cậu ta nữa? Nếu cả hai tụi bây đều thích nhau, thế thì ảnh hưởng gì đến mọi người a?”

 .

.

“Nếu thích khi thực thể hóa lên là một bao rác. Thế yêu khi thực thể hóa lên sẽ thành cái gì?” Khưu thiên đem suy nghĩ của mình hỏi A Thái.

 

“Giống như món dồi trường ah.” A Thái nói. “Lúc chưa luộc thì rất to, nhưng khi luộc thì sẽ co lại, nếu không luộc…quá..chà..tự nhiên nói làm liên tưởng đến..thật muốn ăn ah..”

 

Khưu Thiên nghĩ những so sánh này nọ của người lớn thật sự rất thần bí nha.

 .

.

“Thích” là một loại cảm tình dễ phôi pha, sẽ nhanh phai nhạt thôi.” A Thái đã nói như thế khi hắn chia tay mối tình đầu tiên.

 

“Yêu thì sao?” Ở tuổi 19, mong muốn cả đời này chính là một tình yêu thật oanh liệt.

 

“Yêu là cảm tình đáng quý nhất, đời này chỉ cần một lần là đủ rồi.”

.

.

Chương 3: Thái Hậu anh minh. 

.

.

.

Buổi tối đầu tiên ở Thành Đô, Khưu Thiên đã chính thức được cứu vớt khỏi bể trần đau khổ. Món lẩu vừng cay tẩm đầy ớt làm cả người anh mồ hôi như tắm. Làm anh cảm thấy tâm tình thanh tịnh tốt lành, cả bụng vui vầy hạnh phúc.

 

“Tụi mình có thể được cứu độ mỗi ngày như thế này không ah?” Hắn thòm thèm hỏi Thái Hậu.

 

“Cậu nghiệp chướng nặng nề, chỉ có thể tự mình sám hối.”

.

.

.

“Thật ra là…tôi cũng không biết mình muốn gì. Tôi thích làm đồ họa, nhưng cái này chỉ là yêu thích ở mức độ công việc. Không giống như tiểu Thành đối với thiết kế của nó, nó chính là yêu công việc đó đến chết. Nhưng tôi không hiểu… Rõ ràng, nó là người không hề có nhiệt tình gì cả….Tôi nghĩ đến chuyện tìm công việc khác, nhưng lại không biết phải làm gì bây giờ. Tôi muốn tìm xem mình có công việc nào thực yêu thích hay không.”

.

.

.

“Kỳ thật tôi rất khâm phục tiểu Thành. Cô có biết vì sao tôi với nó hợp nhau không? Bởi vì chúng tôi tình tình hoàn toàn tương phản. Tôi với nó chính là hai mặt trái ngược hoàn toàn. Vì thế mới hợp lại sống được với nhau.”

 

Lý Dĩ Thành tính cách đạm mạc, thiếu thốn nhiệt tình, đối với nhiều chuyện rất nghiêm túc. Giống như đối với việc thiết kế, đi du lịch, hay yêu đương. Nhiệt tình của Lý Dĩ Thành toàn bộ đều tập trung rót vào trong ba việc ấy, giống như bước trên con đường một chiều, một đi thì sẽ không quay lại nữa.

 

Khưu Thiên lại phóng khoáng, trên người tràn ngập nhất chính là nhiệt tình. Nhưng anh lại không tập trung chuyên chú vào bất kỳ thứ gì. Anh thích rất nhiều thứ, nhưng chưa từng đem tim ra mà yêu. Tựa như bước vào trong nhà ga ở Đài Bắc, anh không lạc đường chút nào, nhưng lại không biết làm thế nào để rời đi.

.

.

.

“Ngành làm việc của Tiểu Thành ấy mà, không quá nhiệt tình cũng sẽ chẳng ảnh hưởng gì đến tiến độ công việc. Cậu cũng ổn, ít nhất thì cậu cũng thích công việc cậu đang làm. Cá tính cậu cũng hợp với nó. Người trên đời này đa phần không tìm thấy được tình yêu trong việc họ đang làm. Yêu thích một chút cũng không nhiều lắm. Quan trọng là, phải tìm ra giá trị đi kèm của công việc đó.”

 

“Giá trị kèm theo?”

 

“Ừ, giá trị kèm theo, giống như giá trị kèm theo trong công việc của tôi chính là món lẩu vừng cay, và phong cảnh của vùng này. Thái Hậu uống một hớp bia, tiếp tục nói. “Cậu là người trong nhà nên tôi mới nói với cậu điều này. Cậu có biết ba tôi làm nghề gì không? Ông ấy là người dọn rác. Cậu nói xem, ông ấy có thích công việc đó không? Không thể nào. Nhưng, giá trị kèm theo của công việc này chính là đã khiến một người mù chữ như ông ngày ngày lái xe rác, nuôi con đến lớn.”

 

Khưu Thiên trầm mặc, đem bia một hơi uống hết, sau đó ném vỏ lon vào thùng rác. Lời nói của Thái Hậu làm anh có nảy ra một ý nghĩ mơ hồ trong đầu.

 

“Nói trắng ra là cậu không có nơi nào để nương tựa.” Thái Hậu trực tiếp nói ra suy nghĩ của anh. “Trên thế giới này không có người nào tự nguyện hy sinh dâng hiến không cái gì. Gia đình, tình yêu, chính là một trong những tác nhân tạo ra những giấc mộng lớn.”

 

Khưu Thiên trầm mặc mở thêm một lon bia, uống vài hớp sau đó mới nói. “Thái Hậu, cô càng nói tôi càng cảm thấy mình thật bi thảm. Cô biết không, tôi đã quen đủ 16 người bạn trai rồi, 16 mối tình! Từng người từng người tôi đều rất yêu thích, vì yêu thích mới kết giao với người ta. Tóm lại, tôi đã tạo ra được 16 cái bao rác! Và những người đó cuối cùng cũng chỉ là một cái hồ sơ về một người qua đường giáp nào đó mà thôi! Còn tôi, một cái dồi trường cũng chưa được đụng đến…Cho đến giờ thì tôi sinh ra để làm gì chứ!”

 

Khưu Thiên gập chân, chôn đầu vào ngực mình, uể oải không nói nên lời. Anh biết cảm giác thích là gì, anh quen thuộc từng quá trình sở hữu cảm tình. Anh có thể nắm rõ tiết tấu khi hai người quen nhau. Thậm chí có hẳn một quy trình chia tay được lên chi tiết tỉ mỉ. Cái chính là anh chưa từng thực sự yêu ai, rất nhiều lần quen bạn trai, chính là vì muốn che lấp cảm giác tịch mịch đau đớn của mình. 

.

.

.

“Tôi đã 30 tuổi rồi. Thái Hậu. Tôi biết cô khi tôi 18 tuổi. Khi đó tôi còn ảo tưởng mình sẽ có một mối tình oanh liệt hoành tráng. Tới giờ, đó đã là chuyện của 12 năm về trước. Tiểu Thành, người rất ít duyên trần cũng đã oanh oanh liệt liệt có đến hai lần yêu đương! Còn tôi, ngay cả một cái bóng cũng chẳng tìm đâu cho thấy, thật sự, hiện tại tôi muốn khóc, cũng chẳn biết nên tìm ai mà khóc.” 

.

.

.

“Ai da, đừng kích động. Rất nhiều chuyện tôi có thể dùng kinh nghiệm của mình để chỉ cho cậu. Nhưng duyên phận, hai chữ này, tôi cũng chỉ có thể nói với cậu rằng hãy chờ duyên mà thôi. Mệnh lý chung quy sẽ có thể xoay vần, nhưng không thể cưỡng cầu…cậu phải đối mặt, chấp nhận, tiêu hóa nó, rồi sau đó buông bỏ nó thôi.”

 

“Tôi chắc là nên ở nhà coi phim thì khỏe thân rồi!”

 

“Cái này giống như công việc thôi. Người có thể nhận được việc thì đã là rất tốt. Nhưng nhận được việc mình thích thì không có bao nhiêu.” .

.

.

 Thái Hậu nói Lý Dĩ Thành là một “Độc bản”, lúc đó Thái Hậu giải thích như sau: “Mỗi một chuyện xảy ra trong đời cậu ta đều giống như là một quyển sách. Sau khi hết chuyện thì sách cũng chấm dứt, cho dù nhân vật trong sách van cầu khổ sở nói hắn tiếp tục thì hắn cũng chẳng viết phần tiếp được.”

 

Khưu Thiên báo lại tình hình xong lại chất vấn Thái Hậu. “Cô không phải đã nói nó là một Độc Bản sao! Vậy nó cùng với cái thằng khốn nào đó bắt đầu lại thì nói như thế nào?”

 

“Đây là tác phẩm cập nhật tài liệu mới. Cho nên là một độc bản mới chứ không phải là một bản extra đi kèm, tên khốn kia thật sự đã xin lỗi nó rồi, nên độc bản cũ chỉ có thể đốt đi.”

.

.

.

“Còn tôi là sách như thế nào?” 

.

“Không phải sách, cậu chính là mùa thu.” Anh liền lề mề đeo theo hỏi Thái Hậu, Thái Hậu bỏ lại một câu. “Rất khó giải thích, có ngày rồi cậu sẽ biết thôi.”

.

.

Rất nhiều năm sau, có một ngày Khưu Thiên thật sự đã biết, anh chính là mùa thu. Không giống mùa hè nóng bỏng đầy nắng, chẳng giống mùa đông lãnh đạm tĩnh mịch, càng không phải mùa xuân ấm áp hoa nở tươi sắc. Anh là mùa thu. Là tiết trời ôn hòa ẩn dấu tịch mịch. Là đa tình vô tâm.   

.

.

Thu Vũ Vi Lương. Chương 1 đến 3. 

Viết lại từ QT bởi Hiển Minh. Hướng tình yêu về kẻ cô đơn Khưu Thiên,

và  Thành Đô, nơi mà tôi cho rằng thuộc về kiếp trước của mình.. 

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s