korean cherry blossom

Thời gian quá ngắn, thời gian không đủ, nhưng tất thảy đều còn kịp, nó sẽ không tự mình rời xa trước khi chúng ta mất đi tin tưởng… Do đó cần phải sống thật mạnh mẽ.

An Ni Bảo Bối, Chi dịch.

IMAG2094

Chiếc xe này nhìn như đang leo dốc, nhưng thật ra, lúc tôi chụp thì nó đang dừng lại. Đứng một bên của con dốc cheo leo như vậy, không tuột xuống cũng không tiến lên. Tôi nghĩ, bản thân mình cũng đang như vậy đó, ở một nơi trong tuổi hai mươi và vẫn không xê dịch. Một vài người tôi quen đã lập gia đình, số khác đã có con. Những người nhỏ tuổi hơn tôi cũng đã bắt đầu bước vào xã hội. Nhưng tôi vẫn thế, vẫn là đứa nhỏ trong lòng cha mẹ, bạn của rất nhiều người thân quen và là chị của một vài cô gái nhỏ. Ba mẹ già đi và tôi vẫn thế, bạn trải đời hơn và tôi vẫn thế….

Cái xe này sẽ không thể dừng mãi ở con dốc.

Tôi cũng sẽ không dừng lại một chỗ.

e1ca0980546712b0f65b813ad1ec2084

Những chuyến lữ hành sẽ khiến người ta mở mang lòng dạ và nghĩ suy.

Mong rằng năm nay tôi có thể mở lòng nhiều hơn một chút và bạn cũng thế.

Tân niên bình an nhé.

67857_520232744661872_254867273_n

Nếu có thể, tôi muốn thật nhiều thật nhiều lần được quay lại nơi này.  Được dùng hai bàn chân chân tê cóng leo lên từng bậc từng bậc thang của Ngũ Đài Sơn. Vừa đi vừa niệm khe khẽ danh hiệu của đức Phật Văn Thù trong cái lạnh không hề tồn tại ở miền Nam Việt Nam, giữa trời xanh nắng rực và những dãy núi phủ tuyết trắng. Nóc ngói màu vàng tượng trưng cho quá khứ, nơi mà từ trước đây thật lâu đức vua Thuận Trị đã từ chối gặp con trai mình, vua Khang Hy.

Tôi muốn nghe lại những lời kể chuyện đức Phật Hiện Thân. Muốn ngắm lại tấm bia đá mà Võ Tắc Thiên đã đặt. Muốn thấy lại góc chùa đã cháy. Muốn nhìn lại hết những nơi đã đi qua. Muốn chạm vào những lá cờ Mật Tông được treo ở đỉnh tháp. Muốn một lần đọc lại chú Bát Nhã ở nơi đó. Muốn thấy những giọt băng rơi xuống trong nắng trên mái ngói Kim Điện. Muốn nhìn lại cảnh người mộ đạo Mật Tông trải dài người cúng bái trên tấm ván sắt dành riêng cho họ. Muốn xem những chú mèo chạy trong sân….

Muốn nhìn lại mọi thứ……

Đó là cuối thu đầu đông của hai năm về trước.

Đã quá xa so với hiện tạị.

[Review] Gặp lại chốn hồng trần sâu nhất – Bạch Lạc Mai

Featured image

Có lẽ, mình sẽ là người duy nhất bị thất vọng vì quyển sách này. Nó không hay như mình tưởng tượng. Vì thế, phải mất rất lâu sau khi đọc xong thì mình mới viết ra vài dòng review cho quyển sách mà hạnh phúc thay mình lại được tặng. Thật ra nó sẽ hay, khi mà bạn không phải là một phật tử thuần thành. Nếu bạn là một người yêu văn, yêu cách viết của Bạch Lạc Mai, yêu sự lãng đãng trong văn phong của chị thì quyển Gặp lại chốn hồng trần sâu nhất  này sẽ rất hợp với tâm trạng lãng mạn đó.

Cái mà mình muốn nói ở đây, ngoài những gì mà Bạch Lạc Mai đã kể, chính là hình ảnh của Thương Ương Gia Thố. Đạt La Lạt Ma là hóa thân của phật Quán Thế Âm ở chốn hồng trần, bản thân Quán Thế Âm có hơn 500 hóa thân và cả nghìn vạn lần giúp đỡ chúng sinh dưới các hình thái khác. Vì thế, Thương Ương Gia Thố không phải là một vị tu sĩ có tâm tưởng “nổi loạn” yêu thích ái tình và tự do như Bạch Lạc Mai đã nói. Sự hiện diện của ngài là chứng minh của cái Tình trong thế gian.

Đạo Phật không cấm yêu đương, yêu là duyên là nghiệp, không ai cấm cản được, cũng không ai buôn tha được. Bản thân Đức Phật Thích Ca cũng có vợ là Da Du Đà La và một người con trai La Hầu La. Đức Phật cũng có nghiệp quả của ngài và phải tu tập nhiều đời nhiều kiếp mới thật sự thành Phật. Thương Ương Gia Thố cũng vậy, bước lên “ngôi vị” Đạt La Lạt Ma đó, đời này ngài không là Phật, nhưng cũng từng là Phật.

Tình Phật.

 “Chúng ta nên tin vào chữ duyên, gặp gỡ giữa dòng người chen vai nối gót, chính là duyên phận. Nếu không thể nắm giữ, dù là duyên định ba đời, hao mòn hết rồi cuối cùng cũng thành xa lạ.”

Duyên dẫn tới tình, tình dẫn tới nợ, nghiệp, báo, tham ái dục sân si, rồi lại nghiệp rồi tình rồi nợ và tiếp tục là duyên. Vòng tròn này mãi mãi không thay đổi, tạo thành luân hồi trong thế gian. Mà duyên này trở thành nút thắt của mọi sự mọi vật, tồn tại trong quá khứ, hiện tại và tương lai.

Vòng tròn này mãi không chấm dứt.

Vì vậy, thế gian chẳng thể vẹn đôi đường, nàng và Như Lai…người đều phụ.

Không phụ tình, mà là phụ duyên.

Gần đây đăng nhập wordpress quá khó khăn. Chắc là mình sẽ đi dựng một căn nhà tạm. Nhà chính vẫn để lại đây, khi nào nhà tạm thành hình sẽ thông báo.

 

Mọi người khoan hãy lục đục nhé~ :”>

Dịch dọc một chút từ Creepypasta.

Số là đột nhiên nghe một link đọc truyện Creepypasta từ youtube. mà trình nghe thì cùi quá đi…T.T thế là phải mò đi đọc truyện chữ. Đọc truyện chữ vừa sợ lại vừa…ham, cứ thế là đọc. Đến phần kết đột nhiên lại cảm thấy buồn quá, thế nên dịch lại phần kết rồi đăng vào đây. Nguyên truyện đã có người dịch rồi, dịch lại thì công phu quá nên chỉ dịch phần mình cảm thấy thích thôi ah.

Mà…lâu quá chả đụng tới tiếng anh. Trình dịch cũng thảm thiết hơn ít nhiều…

À,  mọi người có thể xem bản tiếng anh ở link đã được addở phía dưới.

Thôi thì lần post này xem như đổi món nhé!

“Đối tượng nghiên cứu cuối cùng có khả năng nói bắt đầu gào thét khi bị cột lại. Điện não đồ của ông ta tương tự như đối tượng vừa mới chết lúc ngủ. Viên chỉ huy ra lệnh khóa phòng nghiên cứu, nhốt luôn hai đối tượng nghiên cứu và ba nhà khoa học. Ngay lập tức, một trong ba người cướp lấy khẩu súng và bắn vào giữa hai mắt của viên chỉ huy, sau đó nổ súng bắn vỡ đầu đối tượng nghiên cứu bị câm. 

 

Mũi súng của ông chỉa thẳng vào đối tượng còn lại, người này vẫn còn đang nằm trên giường trong lúc đội nghiên cứu và các nhân viên y tế tháo chạy ra khỏi phòng. “Tao sẽ không bị khóa ở đây với mấy thứ này! Không phải với MÀY!” ông gào vào người đang bị cột. “Mày là thứ gì? Tao muốn biết!”

 

 Đối tượng mở miệng cười. 

 

“Sao mi lại quên dễ dàng như vậy?” Đối tượng nghiên cứu hỏi. “Bọn ta chính là mi. Bọn ta là sự điên loạn ẩn nấp trong lòng tụi bây. Bọn ta cầu xin được giải thoát trong mọi khoảnh khắc nằm tại tâm trí thú vật bản ngã của tụi bây. Bọn ta là thứ tụi bây luôn lén lút làm dịu đi trong yên lặng và tê liệt mỗi khi tụi bây chìm vào trong giấc ngủ thiên đường, nơi mà bọn ta chẳng thể đặt chân đến.

 

Nhà khoa học ngừng tay. Sau đó nhắm vào tim của đối tượng và nổ súng. Điện tâm đồ giãn thành đường thẳng khi ông ta thì thào lời cuối cùng. 

 

 

 

 

“Vậy là…gần…tự do…” 

 

 

 

Dịch từ Creepypasta The Russian Sleep Experiment

By Hiển Minh